22/12/2009

Một thời để nhớ, để tự hào!


Tối hôm qua, xem  Sao mai vòng chung kết, mình cứ thao thức mãi...
Lớp trẻ bây giờ được đào tạo bài bản, nhạc cụ nhạc công đầy đủ, hệ thống sân khấu đèn... hiện đại; hát đúng cao độ, trường độ, nhưng về cái hồn thì có lẽ chưa thuyết phục lắm ! (đó là theo cảm nhận của mình). Hồi đó tụi mình hát chủ yếu qua lắng âm, luyện thanh kỷ thuật đơn giản:Đô rê mi fa son la si... cùng với ghita, mandoline, sáo, đàn bầu, nhị, tam, tứ, thập lục,phong cầm...và bộ gõ thông thường. Chứ làm gì có các nhạc cụ xịn như bây giờ.
Nếu theo thứ tự thì mình thích dòng nhạc dân gian nhất rồi đến thính phòng, còn nhạc nhẹ chắc không phù hợp với cái tuổi over 50 nên chắc là mình không thích rồi!
Cứ có nhạc lên, ánh đèn sân khấu là cái “máu” biểu diễn của lính trong mình  lại “sôi”. Những bài hát “còn mãi với thời gian...”, phát trên vô tuyến đối với mình quý giá, nghe xao xuyến và ấm áp chi lạ.
Nhất là đêm nay, đêm chung kết tiếng hát Sao Mai lại đúng dịp những ngày tết của lính, gợi cho mình nhớ cái thời hào hùng, cái thời mà “ Tiếng hát át tiếng bom” của tụi mình... Kỷ niệm cái thời "con gái mẹ đã thành chiến sĩ" cứ xô về, xô về như cuộn phim chiếu chậm...
Nhớ nhất là đợt tụi mình ra biểu diễn phục vụ lính đảo. Mới nghe tin được ra đảo là toàn trung đội hí ha hí hửng; lên tàu rồi, không đứa nào chịu chui xuống khoang mà cứ đứng trên boong để ngắm biển, hò hét, toe toét cười!!! Chỉ huy gọi mấy lần vẫn cười thôi. Nhưng cũng không được bao lâu, đứa mô đứa nấy nôn ra cả mật xanh mật vàng... Kể cả tiểu đội Nam, tiểu đội Nhạc cũng có mấy chàng nằm bẹp chẹp...  Rứa mà ra đến đảo, khi bộ đội trên Đảo ùa ra đón, đưa về  các căn hầm lớn, nhường nước ngọt cho đánh răng, tắm rửa qua loa... ăn tối. Chuẩn bị sân khấu, trang điểm xong là hát say sưa..., là ngâm thơ, là diễn kịch. Hôm đó sao mình hát hay đến thế !!! Đơn ca phải hát lại lần hai, mình truyền cả tấm lòng cho những người lính Đảo, những chiến sĩ xa quê, xa đất liền, đói văn nghệ... hồi đó thông tin không được như bây giờ. Tối đó tụi mình diễn khuya hơn dự kiến. Sau buổi diễn được ăn quà của Đảo: là đu đủ chín, chuối rừng ... Ngon lắm! ăn như chưa  được ăn bao giờ. Đợt đó, biểu diễn phục vụ lính Đảo 3 buổi, rồi lưu luyến chia tay...
Ôi ! Một thời để nhớ ! Đồng đội của mình nay kẻ còn người mất, mấy năm mới có cuộc hội ngộ Trung đoàn. Gặp nhau mừng mừng tủi tủi, rồi khóc, rồi cười, rồi chia tay về với cuộc sống đời thường mỗi người một vị trí công việc. Nhưng bản chất của người lính - Bộ độ cụ Hồ vẫn còn mãi trong ta...

13/12/2009

Nâu ơi!


Mỗi lần mình đi làm về, nó lại chạy đến bên chân, mừng quấn quýt. Mặc dù được xích lại, không tự do chạy thoải mái, loăng quăng. Hồ Tèn mới thay cho Nâu sợi xích đẹp và dài để Nâu đi lại dễ dàng hơn.  Nhưng hôm nay, thật im ắng, góc sân nhà vắng tênh...
Nâu bị bắt mất rồi, vào 12 h 20 tối qua. Hồ Tèn nghe tiếng Nâu kêu cứu, dậy mở cửa nhìn thấy, kêu lên nhưng  có 2 thằng mất dạy, ôm Nâu rù xe máy phóng đi. Tụi trộm cắt thép gai vườn nhà bên lẻn vào kéo Nâu đi. Lúc đó giọng Nâu bị nghẹn lại...Cả nhà không ai ngủ được. Biết tìm mô đây!!!
Thương Nâu quá, tiếc vô cùng.Mino thì buồn, Cu Khoai thì khóc. Nhà như vắng đi một thành viên, không buồn răng được!
Nâu không phải là  loại Begie như các nhà giàu hay nuôi, Nâu cũng không phải là loại chó cảnh, chó Nhật... Mà Nâu là loại chó ta, bình thường, nhưng cao to, khoẻ khoắn, dáng vóc tuyệt vời! Biết vâng lời và như hiểu được lòng người... Lông màu Nâu, nên bé Mino đặt tên là Nâu. Tiếng sủa to, ồm ồm, vang cả góc phố, mỗi khi có ai lạ vào cổng, và  khi mấy đứa con nít đi qua đường hay trêu...Riêng đối với những người thân, quen, bạn bè hay lui tới thì Nâu mừng rỡ, vẫy đuôi đón chào... Mùa bóng đá, bạn bè tới nhà, mọi người háo hức, cổ vũ, hò hét, xe máy để ngoài sân... đã có Nâu!
Nhà mình ai cũng quý Nâu. Nhất là Hồ Tèn, hay giấu giấu, bớt những phần thức ăn ngon của người làm quà cho Nâu; còn mình thi thoảng hội hè với bạn, không bao giờ quên đưa về cho Nâu một gói xương thật to, cu cậu rất mừng...Cu Khoai thì tự hào là Nâu vâng lời cu nhất, vì cu nhẹ nhàng với Nâu: Nâu tránh ra để cu dắt xe đi học! Nâu sợ Mino nhất vì Nâu thích vào nhà đứng nhìn ra cổng, mà Mino sợ Nâu làm bẩn nhà nên nay quát: Nâu đi ra ngoài đi! Nhưng Mino lại hay tắm cho Nâu...
Biết là không làm gì được cho Nâu, mình chỉ ước: người nào (mua chó ăn trộm) đó ơi! Nâu đẹp  và ngoan lắm, Nâu biết giữ nhà, đừng giết thịt, để mà nuôi. Với lại mình không bao giờ ăn thịt chó! 
Nâu không còn nữa, chúng đã bắt Nâu đi rồi Nâu ơi! Nâu ơi!