30/08/2009

Đông Hà lên thành phố

Đông Hà lên Thành phố!
Sự kiện này đáng lẽ minh vui mới phải. không gì thì là một công dân thị xã khi được đeo "mác" Thành phố có vẻ oai oai!!! nhưng sao mình thấy vô cảm?
Nhớ ngày nào tay xách nách mang từ thành phố Huế trở về xây dựng quê hương. Với cái nắng, cái gió "ngoại" mang cát bụi Đông hà nhưng sao hồ hỡi lắm! Cùng với tuổi trẻ, mình chứng kiến từng ngày qua 20 năm đổi thay của mảnh đất, con người...
Từ cái ngày đặt viên gạch đầu tiên xây dựng công trình trọng điểm chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 1 năm thiết lập lại tỉnh...

Mình không thể quên được buổi tối 01/07/1989. Khi Đài phát thanh Quảng trị phát buổi đầu tiên với nhạc dạo"Mảnh đất thân thương hiền lành giản dị..." mình cười mà nước mắt cứ trào ra...
Mình là người có đất đầu tiên và làm cái nhà tạm đầu tiên trong cơ quan. Cả cơ quan tới giúp đổ đất nền, lợp mái. Tối thì làm bánh lọc, tối thì nấu cháo bồi dưỡng cho hơn 10 người chỉ với 1 con gà!!! Đang ăn thì trời mưa, không có cái che, cả bọn nấp dưới mấy bụi chuối. Rồi ca hát, rồi tiếp tục, mệt mà vui đáo để.
Hồi đó cuộc sống vất vả, có khi đi chợ cứ suy đi nghĩ lại coi thử có nên mua 100 đồng hành ngò để làm màu cho bát canh không? cuối cùng quyết định: không có hành ngò vẫn nấu được canh! Hồi đó mình đi làm bằng chiếc xe đạp cà tàng, gió xô mạnh quá không đạp nổi phải xuống dắt, nhưng việc cơ quan thì hết mình, không có ngày nghỉ. Mà hình như ai cũng vậy cả. Cuối tuần trong bữa ăn tập thể của cơ quan có mấy vại bia hơi mà cảm thấy hạnh phúc. Cuộc sống vẫn đầy tình người...
Đã có lúc(trong mình) Thành phố Đà nẵng, Huế, Đồng Hới gọi mời, gọi mời... mà mình không thể bỏ cái khó cái nghèo ở mảnh đất này mà đi được.
Bây giờ, mặc dù không được khang trang như nhiều người nhưng mình có căn nhà 2 tầng, có chiếc xe máy để đi lại, có một số vật dụng cho cuộc sống đời thường, mình lại muốn ra đi. 
Hầu như khi cuộc sồng khá lên thì cái tình cái nghĩa nó nghèo đi thì phải? Người ta sống bon chen hơn, thực dụng hơn và gì gì đó nữa... Có thể những cái  gọi là"sự thường" đó chiếm mất chỗ rồi. Hay mình già đi và đã lạc hậu mất rồi, không còn phù hợp với nhịp sống xô bồ, hội nhập của Thị Thành? Ngựa mỏi chân rồi có phải không Thành phố Đông Hà hôm nay?